PHẦN 13: CÁC THỰC TẠI KINH TẾ
Nền kinh tế nhị nguyên (tính hai mặt)
Vào
lúc các bạn đọc cuốn sách này, một điều khá rõ ràng là cấu trúc tài chính của
các bạn đang sụp đổ. Không, nó sẽ không xảy ra cùng một lúc. Đã có rất nhiều biện
pháp bảo vệ được thiết lập nhằm để ngăn chặn điều đó. Nhưng dù cho giới truyền
thông có tốn bao nhiêu giấy mực đi nữa, thì câu ngạn ngữ: “Vị vua không mặc đồ”
(the Emperor has no clothes on), lại khá phù hợp với hoàn cảnh của các bạn. (“Vị
vua không mặc đồ” là một câu ngạn ngữ xuất phát từ một câu chuyện cổ tích của
nhà văn Đan Mạch - Anderxen, ngụ ý của nó thường áp dụng trong các hoàn cảnh
liên quan đến xã hội hay chính trị nói về một sự thật nào đó đang hiển hiện
ngay trước mắt nhưng phần đông mọi người vẫn cố tình không thừa nhận, đặc biệt
là trong một số các tuyên bố của chính phủ trước người dân - ghi chú của người
dịch).
Như
chúng tôi đã từng nêu ra trước đây, hệ thống kinh tế của các bạn không chỉ mất
cân bằng với các nguồn năng lượng cho sự thăng lên của Trái Đất, mà các nguyên
tắc của nó hầu như trái ngược với mô hình của Trái Đất mới. Những con người mật
độ 4 luôn chăm lo đến phúc lợi cho người dân. Trái ngược với điều này là có một
nhóm nhỏ được ưu tiên, sống xa hoa hưởng thụ trong khi những người khác phải sống
dưới sự kiểm soát và thao túng.
Niềm
tin vào việc “có” và “không có” xuất phát từ việc bị đồng hóa với thế giới vật
chất và sự lãng quên bản chất tâm linh vốn có của các bạn. Khi các linh hồn
theo chủ nghĩa vật chất chứng kiến các định luật “Đấu tranh sinh tồn” chi phối
các thế giới thấp hơn, họ trở nên lo sợ rằng họ cũng sẽ bị hủy hoại và chết, trở
nên bất lực khi đối mặt với thiên nhiên. Vì thế, bắt nguồn từ cảm giác bất lực ẩn
sâu bên trong bản thân mình, họ dựng nên mọi loại cấu trúc ảo tưởng để có được
cái cảm giác kiểm soát.
Bản
ngã của những người đứng về phía bóng tối thực sự tin rằng họ là “những người
được chọn” và xứng đáng với các địa vị đặc biệt. Thái độ của họ đối với những
người khác có thể khác nhau từ cảm giác thương hại cho đến cảm giác từ bi giả tạo
đối với những người bị bóc lột, cho đến các cảm xúc hoàn toàn ghê tởm và khinh
bỉ đối với những người thuộc “giai cấp thấp hơn”.
Hiểu
được những ảo tưởng đang chi phối những người vốn được xem là ưu tú mới có thể
giúp các bạn - những Lightworker có được tình yêu thương thực sự dành cho họ.
Các
hệ thống của các thế giới thấp hơn không được thiết kế để có thể duy trì mãi
mãi. Chúng chỉ là những “bản nháp” của Tạo Hóa, một sân chơi tạm thời dành để
huấn luyện các vị thần, tương tự như cách dàn dựng một bộ phim. Khi sản phẩm được
hoàn thành, thì phông cảnh cũng được tháo dỡ. Khi linh hồn đã học xong các bài
học, thì cũng không cần đến sự hóa trang, hay sân khấu nữa, nơi mà họ từng đóng
các vai diễn của người đàn áp hay người bị đàn áp, nạn nhân hay kẻ trừng phạt,
người tốt hay người xấu, v.v.
Khi
các bài học linh hồn thay đổi, các hoạt cảnh mới sẽ được dàn dựng thích hợp với
môi trường học hỏi đặt ra. Trong trường hợp các thế giới bên ngoài ngày càng trở
nên bạo lực, thì có lẽ chúng sẽ duy trì vừa đủ lâu để giúp cho các nhóm linh hồn
trẻ có khát khao trải nghiệm các thử thách của chiến tranh, sự nghèo đói, bất hạnh,
đau khổ và những điều tương tự. Những thế giới như vậy sẽ đón nhận những người
hiếu chiến - những người rời Trái Đất trong chu kỳ Chuyển Đổi Thiên Hà.
Dĩ
nhiên, các thế giới thấp hơn vẫn chứa đựng những vẻ đẹp lớn lao và điều đó hiển
nhiên là một phần không thể thiếu trong các bài học linh hồn của nhiều người -
để họ nhận ra rằng không chỉ có vẻ đẹp bên ngoài mà còn có vẻ đẹp bên trong.
Nên trong cùng một thời điểm, thế giới sẽ đóng vai trò như một ngôi nhà đối với
các linh hồn đang học bài học về tình yêu thương và lòng trắc ẩn, cũng như với
những ai đang chịu đau khổ từ sự đồng hóa với bản ngã.
Một
bài học linh hồn quan trọng trên Trái Đất là bạn có thể tạo ra Thiên Đàng hay Địa
Ngục, phụ thuộc vào tình trạng ý thức của mỗi cá nhân và ý thức chung của tập
thể.
Nguyên nhân gốc rễ của sự kiểm soát và đàn áp
Việc
đồng hóa với cái Tôi có thể chết ở mật độ 3 dẫn đến hậu quả không thể tránh khỏi
là sự phát sinh ràng buộc với bản ngã, bởi vì bản ngã là đồng nghĩa với sự đồng
hóa và ràng buộc với tính vật chất (đặc biệt là bên trong các thế giới “đấu
tranh sinh tồn” thấp hơn chiều kích 4). Bản ngã là sự tự cấu trúc được thiết kế
đặc biệt để vượt qua nhận thức của linh hồn về sự bất lực và bơ vơ khi đối mặt
với những nguy hiểm chưa xác định đang lẩn khuất bên trong một Vũ Trụ lạnh lùng
và khắc nghiệt.
Cảm
giác về sự nhỏ bé này xuất phát từ các vấn đề thuộc Nguyên Nhân Nguyên Thủy mà
linh hồn đảm nhận khi hạ xuống các thế giới thấp hơn (một chủ đề mà chúng tôi
thường lặp đi lặp lại). Trải nghiệm về thể chất, bắt đầu bằng quá trình sinh
ra, đã diễn ra mãnh liệt đến nỗi linh hồn quên mất rằng nó được kết nối với Thượng
Đế Toàn Năng.
Bản
ngã trở thành đồng minh với phần trí năng của tâm trí, đó là một phần của cái
Tôi mà luôn không ngừng cố gắng giải thích các câu hỏi làm thế nào và tại sao của
Tạo Hóa. Phần trí năng, một khi đã dung hòa với khoa học ở các thế giới thấp
hơn, thì không thể lĩnh hội được các thực tại cao hơn và do đó tất cả những gì
mà nó thấy được là một chu kỳ ngắn ngủi của sự sống kéo theo sau là một cái chết
không thể tránh khỏi. Không có khả năng thấy được bản chất bất diệt của linh hồn,
bản ngã sống trong nỗi sợ hãi liên tục về cái chết của cơ thể, và đồng thời,
cũng là cái kết của chính nó.
Bản
ngã, một khi đã đồng hóa với thể xác, sẽ làm tất cả những gì cần làm để duy trì
chính nó trong nỗ lực vô ích để đảm bảo sự an toàn (dựa trên định nghĩa của nó
về sự an toàn) hay đẹp đẽ (theo cách mà nó định nghĩa về cái đẹp). Trong khi
đó, nó sống dựa trên nỗi sợ hãi không ngừng rằng những nếp nhăn sẽ dần dần thay
thế cho làn da mềm mại, và thiệt hại do sự lão hóa mang lại cuối cùng rồi cũng
kết liễu luôn người bạn đáng tin cậy của nó, phần tâm trí.
Khi
bị lệ thuộc vào thế giới vật chất, một người sẽ trở nên nghiện với việc thu thập
nhiều và nhiều hơn nữa các “món đồ”. Các bạn còn có hẳn một câu khẩu hiệu: “Người
nào sỡ hữu nhiều đồ chơi nhất là người thắng cuộc”. Giá trị bản thân của các bạn
trở thành tổng “giá trị tài sản”. Thay vì việc xem tiền bạc đơn thuần là một vật
trung gian, một sự trao đổi hay một thứ dùng để trao đổi hàng hóa và dịch vụ
thuận tiện và hiệu quả hơn, thì tiền bạc lại trở nên một biểu tượng của quyền lực
và địa vị.
Ngay
cả đối với những người mà nghĩ rằng họ đã tiến hóa đủ đến ngưỡng vượt qua ý tưởng
trên hầu như vẫn còn những dấu vết trong thể tâm trí từ những đời sống quá khứ
đối với vấn đề “có” và “không có”. Sau cùng thì, hầu hết các bạn đều đã từng sống
“như một gã ăn mày và một vị vua” (like a pauper and a king), trích từ lời một
bài hát trong số những bài hát phổ biến của các bạn. Do đó ẩn sâu bên trong tiềm
thức, phần vật chất vẫn có được sự kiểm soát của nó đối với nhiều người trên
Trái Đất.
Vấn đề đối với việc buông bỏ vật chất
Các
tôn giáo dường như đi khá xa sang phần cực đoan khi họ dán nhãn cho vật chất là
tội lỗi và thúc giục con người phải kìm nén các ham muốn của cải, khoái cảm và
sự truy cầu thoải mái. Một số người trong các bạn đã có nhiều kiếp sống trong
các tu viện, hay ngôi chùa nào đó nơi mà các bạn buông bỏ mọi thứ và trở thành
các thầy tu khổ hạnh. Trong khi điều này có thể mang lại giá trị tạm thời trong
việc kéo bạn thoát ra khỏi sự bám víu vào vật chất, nhưng hầu như phần vật chất
trong bạn chỉ đơn giản là bị kìm nén, khóa kín và bị che khuất khỏi tầm nhìn của
ý thức. Chỉ có một vài linh hồn giác ngộ là có đủ khả năng xoay sở để giải
phóng họ thoát khỏi cảm giác của cái Tôi về sự thiếu thốn và mất mát luôn song
hành với việc buông bỏ, nhưng hầu hết phần đông các linh hồn khác đều đơn thuần
là đẩy các ham muốn của họ xuống bên dưới.
Hầu
hết các bạn đều bị mắc kẹt giữa việc cố gắng đạt được của cải vật chất và đồng
thời lại chối từ nó. Điều này làm nảy sinh trong tâm trí một câu thành ngữ khác
khá được ưa thích của các bạn: “Những gì bạn chối từ vẫn luôn còn đó” (What you
resist persists). Trước khi bạn hoàn toàn yêu thương và chấp nhận tất cả các
khía cạnh của chính mình, thì sẽ luôn có một cuộc nội chiến bên trong giữa một
phần muốn tận hưởng các tiện nghi vật chất và một phần cảm thấy điều nên làm mà
không cần đến chúng khi cho rằng đó là một biểu hiện của sự suy đồi.
Hoặc
bạn có thể hợp lý hóa bằng cách cho rằng mình đã vượt lên trên các nhu cầu về của
cải vật chất, và rồi lại nguyền rủa thế giới khi nó phản ánh lại cho bạn một cảm
nhận bên trong về sự thiếu thốn. Bạn có thể cố gắng trở thành một người tốt và
nhân ái. Từ khóa chính ở đây là “cố gắng”. Bất cứ khi nào bạn “cố gắng” trở
thành điều gì đó, thì có nghĩa là hoặc bạn tin rằng bạn không thể có nó và bằng
nỗ lực vô ích nào đó bạn sẽ có được những điều mà bạn không thể có, hoặc là bạn
đã không chấp nhận chính mình như người mà bạn đang là.
Lòng
nhân ái đến một cách tự nhiên khi có một tình yêu thương thực sự bên trong trái
tim bạn. Nó không cần phải luyện tập hay duy trì. Dĩ nhiên, bạn sẽ cần nhìn ra
những nơi mà bạn vẫn còn có sự bám víu vào những thứ mà bạn có một nỗi sợ hãi rằng
sẽ bị mất chúng, nhưng bạn cũng cần nhận thấy sự cho đi của bạn là chân thành
và điều này xuất phát từ một nhận thức về sự dư giả không ngừng tuôn chảy đến với
bạn, hay là bạn đang cố chứng tỏ điều gì đó của mình với những người khác.
Vậy
làm cách nào mà một linh hồn có thể bước ra khỏi trò chơi đu đưa giữa điều trần
tục này và điều trần tục khác? Làm cách nào để đối phó với cái phần bản ngã
luôn ham muốn nhiều hơn một cách vô độ? (Nhiều món đồ hơn, nhiều giác ngộ hơn,
luôn muốn hơn và hơn nữa). Bạn có thể bắt đầu bằng cách đơn giản là có sự nhận
biết đối với “cái Tôi nhỏ bé luôn cảm thấy túng thiếu”, như trích dẫn từ lời một
vị Thầy. Đơn giản là quan sát cách thức mà cái Tôi nhỏ bé này cố gắng vượt qua
các cảm nhận thiếu sót của nó bằng cách vẽ ra những bức tranh về người mà nó
nghĩ là bạn, hoặc người mà bạn nên là. Chỉ cần xem cái cách mà nó thêu dệt nên
các ảo tưởng bắt nguồn từ cảm giác trống rỗng sâu sắc bên trong đã khiến cho nó
khổ sở.
Một
cách khá hiệu quả để vượt qua sự bám víu đối với vật chất là trân trọng và biết
ơn những gì mà mình có. Tiền bạc là trung lập. Nó phụ thuộc vào ý nghĩa mà bạn
gán cho nó. Nếu bạn thực sự tin rằng mình giàu có, thì không có vấn đề gì đối với
số tiền trong tài khoản ngân hàng của bạn, bởi vì bạn sẽ thực sự luôn luôn có
được mọi thứ mà bạn cần. Bạn có thể tạo ra vẻ đẹp lớn lao bên trong và xung quanh
mình chỉ bằng cách đơn giản là cảm thấy biết ơn.
Việc
tạo ra vẻ đẹp, sự thịnh vượng và hài hòa xung quanh mình là điều hết sức bình
thường và tự nhiên. Nó là một phần trong Bản Thể của bạn. Bạn không cần phải cố
gắng để tạo ra cái đẹp. Bạn chỉ cần để nó tự biểu lộ một cách hoàn toàn tự
nhiên, cho dù đó là hội họa, âm nhạc, thơ văn, các lời giáo huấn, hay bất cứ thứ
gì làm bạn rung động.
Ý
tưởng rằng bạn phải đấu tranh để vượt qua định luật “đấu tranh sinh tồn”, sự hoại
diệt và cái chết, hàm ý rằng có một lực lượng đáng sợ nào đó cần phải vượt qua,
chinh phục và phải bị hủy diệt. Bạn, vì thế, đã tạo ra một sự ngăn cách giữa bạn
và thứ cần phải chinh phục. Dĩ nhiên, điều duy nhất mà thực sự cần phải vượt
qua là sự ràng buộc của bạn với ý tưởng phải vượt qua, vì cho rằng, có như vậy
thì ý thức thuần khiết mới đi vào bên trong bạn.
Hãy
trở nên nhận biết về tất cả những cách mà bạn bị ràng buộc vào thế giới vật chất,
mà không có sự phán xét, phê phán hay tránh né, đây chính là chìa khóa.
Chúng
tôi sẽ không liệt kê ra một bản danh sách dài các hậu quả từ việc bám víu vào vật
chất. Bạn có thể nhận ra điều đó bằng cách nhìn vào thế giới. Thay vào đó, mục
tiêu của chúng tôi là cho bạn thấy rằng bạn là một sinh thể tâm linh vĩ đại, đầy
sáng tạo, và bạn không cần phải dựa vào các lực lượng bên ngoài mới có thể sáng
tạo ra kiểu thế giới mà linh hồn các bạn muốn trải nghiệm.
Để
tổng kết lại, hoàn toàn không có gì sai với vật chất. Chỉ có sự đồng hóa và bám
víu của bạn với nó mới chính là vấn đề. Chúng tôi đã từng nói điều này trước
đây và chúng tôi rất có thể sẽ lặp lại điều đó lần nữa.
Bây
giờ chúng ta hãy nhìn một cách sơ lược vào các nguyên nhân gây ra sự mất cân bằng
tồn tại trên thế giới giữa những điều “có” và “không có”, hãy để chúng tôi đưa
ra một vài dự đoán về nền kinh tế tương lai của các bạn.
Sự suy thoái của các quốc gia phương Tây
Nền
kinh tế phương Tây đang bị suy thoái, không phải vì ai đó cần phải gánh chịu sự
trừng phạt của Thượng Đế, hay bởi vì ai đó xấu xa hay sai trái. Không ai trong
các bạn cần phải chịu đau khổ như là một kết quả đến từ sự sụp đổ của thế giới
cũ. Thật ra, đó là lý do để lấy làm hân hoan bởi vì nó mang lại cho bạn cơ hội
tạo ra một nền kinh tế Trái Đất mới dựa trên các nguyên tắc tâm linh.
Bạn
càng lệ thuộc vào hệ thống hiện nay, thì càng khó cho bạn ôm trọn Trái Đất Mới
bởi vì bạn sẽ than khóc cho sự ra đi của những thứ mà bạn đã từng lệ thuộc vào,
như các tài khoản ngân hàng, nhà cửa, xe cộ, các bộ quần áo đắt tiền, các ảo tưởng
về quyền lực và sự kiểm soát mà những thứ đó mang lại.
Mọi
thứ, bên trong và về chính chúng, là mang tính trung lập. Chúng mang các đặc
tính phụ thuộc vào những ai sử dụng chúng. Một ví dụ hoàn hảo cho điều này là
nguồn năng lượng vật lý. Nó có thể được sử dụng để sáng tạo hay hủy diệt, dựa
trên tình trạng ý thức đang sử dụng nó.
Biết
ơn những gì bạn có, và học cách làm mọi thứ mà không bị lệ thuộc nhiều vào vật
chất, là những phẩm chất tốt cần có. Điều này không giống như sự hy sinh, bởi
vì bạn không thật sự phải đánh đổi thứ gì đó lớn lao và lâu dài chỉ để có được
sự bình an trong tâm hồn. Bạn chỉ đơn thuần là từ bỏ sự bám víu của mình với thế
giới bên ngoài.
Những
thứ trong thế giới này có thể trở thành những công cụ hữu ích để hoàn thành nhiệm
vụ và mục đích của bạn khi bạn còn ở đây. Chúng tôi không bao giờ ngụ ý rằng bạn
phải làm điều đó mà không có được các nhu cầu thiết yếu cơ bản. Thực ra, một
khi bạn nhận ra mình giàu có bên trong đến mức vượt qua mọi giới hạn, thì lúc
đó bạn sẽ trở thành một người quản gia khôn ngoan, một guồng máy cho việc vận dụng
hữu hiệu các công cụ của thế giới vật chất. Như Chúa Sananda đã từng nói: “Hãy
tìm kiếm Nước Trời trước và sau đó mọi thứ sẽ được cấp cho bạn.” Điều đó có
nghĩa là hãy đặt các ưu tiên của bạn lên hàng đầu. Bạn ở đây là để giúp thức tỉnh
nhân loại và cùng đưa họ đến Trái Đất Mới. Bất cứ các cấp độ vật chất bên ngoài
nào mà bạn cần để hoàn thành mục đích này cũng đều sẽ được cấp cho bạn bởi
chính linh hồn của các bạn hợp tác với các linh hồn hướng dẫn, các vị Thầy
thăng lên và Thượng Đế.
Bạn
có thể sẽ không hiểu làm cách nào mà bạn có được những thứ mà bạn cần, nhưng mà
bạn lại có được nó. Bạn cũng sẽ có được sự hướng dẫn cần thiết đối với những thứ
mà bạn thực sự cần và những thứ mà bạn nên buông bỏ.
Nền
kinh tế phương Tây đang sụp đổ bởi vì nó hiển nhiên đã trở nên quá mất cân bằng
đối với Trái Đất Mới đang hình thành. Đây là điều tuyệt vời, nhưng nó sẽ không
có vẻ gì là tuyệt vời đối với những người mà vẫn còn tin rằng niềm hạnh phúc của
họ đến từ thu nhập, tài khoản ngân hàng hay thẻ tín dụng. Nó sẽ có vẻ như là điều
tàn nhẫn và một hình phạt bất thường đối với những ai đã đầu tư cả cuộc đời của
họ vào một hệ thống dựa trên quyền lực và kiểm soát thay vì tình yêu thương và
hợp tác.
Các dấu hiệu của sự sụp đổ
Các
bạn hẳn nhiên đều biết các nền kinh tế của thế giới phương Tây là dựa trên cái
mà thường được gọi là “sắc lệnh tiền tệ” hay “pháp lệnh tiền tệ”, tiền được
phát hành và được ấn định giá trị một cách chuyên quyền bởi một ngân hàng trung
tâm. Nếu các nhà giao dịch đồng ý với giá trị này, thì tiền tệ sẽ giúp cho nền
kinh tế được thịnh vượng - về lý thuyết mà nói.
Tuy
nhiên, do yếu tố lãi kép (compound interest) và ngân hàng dự trữ theo tỷ lệ
(fractional reserve banking), các phương án đã được lập nên để làm giàu cho các
nhóm tinh hoa trong giới ngân hàng dựa trên chi phí của tầng lớp lao động, hệ
thống này dần dần phình to và nổ tung bởi các khoản nợ phi mã gây ra bởi chính
các phương án này.
Vấn
đề nhìn chung không phải đến từ các khoản cho vay, mà do cơ cấu của chúng. Nếu
một ai đó có tiền cho một người khác vay với dự kiến là số tiền đó sẽ được hoàn
lại, và thu thêm một khoản phí nhỏ cho dịch vụ, như là lãi suất 10%, thì hoàn
toàn không có vấn đề gì. Ông Jones mượn 1.000$ và sau một khoảng thời gian nhất
định, trả lại 1.100$. Hay theo như các con số bất động sản, thì ông ấy mua một
căn hộ với giá 200.000$ rồi trả lại 220.000$. Điều này nằm trong khả năng của
nhiều người.
Nhưng
với lãi kép, nếu ông Jones càng chờ lâu để trả khoản vay của mình thì lãi suất
càng tích lũy. Sau 10 hay 15 năm, lãi suất của khoản nợ 200.000$ giờ đã nhiều gần
bằng khoản nợ gốc, nghĩa là ông ấy sẽ mắc nợ 400.000$ dựa trên khoản vay gốc.
Lãi
suất kép cũng được áp dụng trên nhiều quốc gia, cũng như với người dân và các tổ
chức. Rất nhiều các quốc gia hiện nay đang nợ tiền các quốc gia khác nhiều đến
mức mà họ sẽ không bao giờ trả nổi bởi vì hệ quả chồng chất của lãi kép.
Nhưng
hãy khoan, mọi chuyện sẽ còn tệ hơn nữa. Bây giờ chúng tôi sẽ giới thiệu về
ngân hàng dự trữ theo tỷ lệ (fractional reserve banking). Điều này có nghĩa là
ngân hàng cho phép vay tiền dựa trên một tỉ lệ phần chia rất nhỏ về những gì mà
họ nhận được từ người gửi (hay người vay đang trả các khoản vay của họ). Giả sử
như ông Jones đặt 10.000$ vào tài khoản tiền tiết kiệm. Nếu ngân hàng được cấp
10% tỉ lệ dự trữ, điều đó có nghĩa là nó có thể khiến khoản vay tăng lên
100.000$ dựa trên 10.000$ mà nó có từ tài sản hữu hình.
Vậy
số tiền này từ đâu mà đến? Về thực chất, nó được tạo ra trên sổ cái trong máy
tính, hay nói trắng ra, nó đến từ không khí. Một cách hữu hiệu, nó mang lại nhiều
tiền hơn để lưu hành, và đây có vẻ là một điều tốt, ngoại trừ chẳng có dịch vụ
thật nào được cung cấp cùng với số tiền này (thay vì thuê một kế toán viên
chuyên theo dõi tất cả chẳng hạn). Điều chắc chắn là, nó đáp ứng được một mục
đích tạm thời, cho phép ai đó mượn được nhiều tiền hơn, và lại được phân chia lần
nữa để trở thành tổng số tiền lớn hơn, rồi để cho vay thêm nữa.
Nếu
các bạn cảm thấy điều này có vẻ giống như một loại mô hình kim tự tháp, thì các
bạn hoàn toàn đúng. Về mặt lý thuyết, bạn có thể giữ cho tiền được in ra mãi
mãi (miễn là bạn có đủ mực để giữ cho quá trình in ấn hoạt động), nhưng một điều
kỳ lạ xảy ra.
Khối
lượng dịch vụ mà có giá trị thực dần dần trở nên ít hơn nhiều so với số lượng
tiền lưu hành, do đó tạo ra sự lạm phát, một tình trạng mà một số tiền nhất định,
theo thời gian, ngày càng mua được ít hơn các sản phẩm và dịch vụ mà có giá trị
thực tế.
Tài
sản thực bao gồm các sản phẩm và dịch vụ có giá trị rõ rệt như là thực phẩm, quần
áo, các loại hàng hóa lâu bền v.v. Nó cũng bao gồm các loại dịch vụ, như là dạy
cho ai đó một kỹ năng, tư vấn, và các loại hình nghệ thuật - âm nhạc, thơ văn,
v.v. Trong một nền kinh tế có sự lạm phát leo thang, các bạn sẽ không tránh khỏi
các khoản nợ leo thang, vì lãi suất tiếp tục tích lũy và ngày càng mất nhiều tiền
hơn để chi trả, đây chính là những gì đang diễn ra ở các quốc gia phương Tây
trong vài thập kỷ gần đây.
Sự
kết hợp giữa nợ và lạm phát đồng nghĩa với việc hạ thấp tiêu chuẩn sống của nhiều
người theo thời gian, trong khi đó các ngân hàng và một vài cá nhân khôn khéo lại
ngày càng giàu có. Dần dần, giá trị tiền tệ không còn có được sự yểm trợ từ những
người muốn giữ cho hệ thống hoạt động, nó sẽ xảy ra một trong hai kịch bản sau:
(1) siêu lạm phát, hoặc (2) suy thoái.
Trong
siêu lạm phát, tiền không ngừng được in ra để che lấp các khoản nợ của một ngân
hàng trung tâm, như là Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang Mỹ (Federal Reserve Bank of
the United States), hay Ngân Hàng Anh Quốc (Bank of England). Quốc gia mà nợ tiền
sẽ không ngừng in tiền để đáp ứng các khoản nợ, do đó làm phá giá tiền tệ. Sự
phá giá xảy ra bởi vì bây giờ có nhiều tiền lưu hành mà không có thêm bất cứ sản
phẩm hay dịch vụ bổ sung nào có giá trị thực được thêm vào.
Còn
trong suy thoái kinh tế, các sự kiểm soát được áp đặt để nhằm giới hạn số lượng
tiền được in ra, dẫn đến việc làm khô hạn các nguồn cung ứng tiền. Trong kịch bản
như vậy, các doanh nghiệp và các cá nhân sẽ không thể mượn tiền được nữa và
không thể đầu tư vào các sản phẩm và các dịch vụ mới, dẫn đến sự sa thải hàng
loạt nhân viên và tạo ra tỉ lệ thất nghiệp cao.
Vào
thời điểm hiện tại, các quốc gia phương Tây (đặc biệt là Mỹ và các quốc gia thuộc
khối liên hiệp Anh) đang có một khoản nợ khổng lồ vào khoảng 20 nghìn tỷ đôla Mỹ
(tức 15 nghìn tỷ bảng Anh). Khối EU đang đối mặt với một tình huống tương tự và
một số quốc gia thuộc Khối đồng tiền chung Châu Âu (European cartel) cũng đang
đứng trên bờ vực buộc phải nhảy ra khỏi hệ thống và sử dụng các loại tiền tệ
riêng của mình. Vào thời điểm cuốn sách này được viết ra, Hy Lạp và Ai-Len đang
mất dần khả năng chi trả và đang dựa trên sự hỗ trợ từ phía EU và các thế lực
ngân hàng. Nhiều người trong các quốc gia đó đang gây sức ép lên phía chính phủ
của họ để tuyên bố phá sản trước EU và bắt đầu in đồng tiền riêng cho mình.
Bên
cạnh các khoản nợ chồng chất gây ra bởi lãi kép và ngân hàng dự trữ theo tỷ lệ,
rất nhiều các quốc gia còn có các khoản đầu cơ (speculative invesments), hay được
gọi bằng các tên gọi khác nhau bao gồm như chứng khoán phái sinh (derivatives)
hay các quyền chọn mua (options), v.v. Giá trị (trên giấy) của chứng khoán có số
tiền lên tới hơn 600 nghìn tỷ đôla Mỹ (tức 450 nghìn tỷ bảng Anh) vào thời điểm
giữa năm 2011. Nếu chỉ 10% các nhà đầu tư được gọi thực hiện các cuộc giao dịch
của họ (tiền trong các khoản đầu tư) vào cùng một lúc, thì hệ thống nhanh chóng
bị phá sản, vì 60 nghìn tỷ là nhiều hơn tổng số GDP (Gross Domestic Product - Tổng
sản phẩm quốc nội) của các nước đang phát triển cộng lại. Không có một ngân
hàng nào có số tiền mặt trong quỹ (cash-on-hand) thực sự đạt đến ngưỡng số tiền
ấy, điều này gây ra bởi hệ thống dự trữ theo tỷ lệ (fractional reserve system).
Chúng
tôi sẽ không đưa ra một bài học cụ thể nào về nền kinh tế, nhưng chúng tôi muốn
chỉ ra một vài nguyên lý vận hành của hệ thống đang mục nát hiện nay để cho các
bạn thấy được vì sao nó đang chết dần chết mòn. Lý do thực sự, một lần nữa, là
nó không dựa trên những nguyên tắc của một Trái Đất mật độ 4, và đó cũng chính
là rung động hiện nay của Trái Đất khi cô ấy sắp di chuyển qua các cánh cổng.
Luật
hấp dẫn ngụ ý rằng những linh hồn giác ngộ là những người kế thừa Trái Đất Mới
sẽ tạo ra (hay thu hút) một hệ thống kinh tế giác ngộ, nơi mỗi người đều phụng
sự cho mọi người chứ không phải là một nhóm tinh hoa trong giới ngân hàng. Bạn
có thể đóng góp phần của mình bằng cách hình dung và biết rằng bạn đang sống trong
trong một Vũ Trụ giàu có và tự do không giới hạn nơi mà bạn thực sự có được các
lợi ích thiết thực (mặc cho cái mà hệ thống hiện nay đã dạy bạn).
Sự sụp đổ của nền kinh tế phương Đông
Thế
giới phương Đông, đặc biệt là Trung Quốc, đóng một vai trò quan trọng trong sự
giải thể của nền kinh tế thế giới cũ và sự trỗi dậy của Thế Giới Mới. Ở một số
mặt nào đó, nền kinh tế của phương Đông và phương Tây là có những nét tương đồng,
nhưng cũng có một vài điểm khác nhau.
Quy
trình sản xuất, vốn tồn tại chủ yếu tại phương Tây, giờ cũng đã dịch chuyển
sang phương Đông. Điều này là do nhiều yếu tố, bao gồm yếu tố về nguồn nhân
công rẻ hơn và tinh thần làm việc mạnh mẽ hơn ở các nước phương Đông, nhưng nó
cũng tạo ra một viễn cảnh khá thú vị, bởi vì các quốc gia phương Đông, khi trở
thành các trung tâm sản xuất, lại lệ thuộc vào các quốc gia phương Tây để mua
các sản phẩm của họ.
Khi
các quốc gia phương Tây bị phá sản (như tình trạng hiện nay), họ sẽ không còn đủ
tiền để tiếp tục mua hàng hóa được sản xuất từ các quốc gia phương Đông nữa. Do
đó, các nhà máy sản xuất sẽ tiếp tục bị đóng cửa vì thiếu nhu cầu, khiến cho
hàng triệu công nhân phải trở về quê nhà. Điều này xảy ra đặc biệt khốc liệt ở
phương Đông, nơi mà nhu cầu làm việc khá mạnh mẽ.
Xa
hơn mà nói, đây lại là điều hết sức tốt bởi vì nó buộc các linh hồn phải suy
nghĩ lại về ý nghĩa thực sự của tính hiệu quả, nói ngắn gọn thì điều này khá chấn
động với họ. Sự bùng nổ sản xuất tại Trung Quốc (và các quốc gia phương Đông
khác) sẽ là đỉnh điểm của các cấp độ ô nhiễm cao diễn ra tại các nơi đó. Vào thời
điểm cuốn sách này được viết ra, thành phố Bắc Kinh tại Trung Quốc bị coi là
thành phố ô nhiễm nhất trên thế giới.
Tiền
tệ của các quốc gia phương Đông bị gắn chặt với tiền tệ thuộc các quốc gia
phương Tây. Nếu phương Đông chia rẽ với phương Tây và gạt bỏ tiền tệ của các quốc
gia phương Tây, thì điều này sẽ có thể làm trầm trọng thêm tình trạng rớt giá
tiền tệ và đẩy các quốc gia phương Tây vào tình trạng siêu lạm phát đến mức
nghiêm trọng, hay suy thoái sâu sắc (dựa trên cách mà các chính phủ phương Tây
và các ngân hàng đối phó với khủng hoảng), kéo theo sự cạn kiệt thêm về nguồn
cung cấp hàng hóa đến từ phương Đông.
Lịch trình sự sụp đổ
Bởi
vì vấn đề thuộc về tự do ý chí, nên khó để có thể tiên đoán chính xác khi nào
thì các sự kiện kinh tế cụ thể diễn ra. Rất nhiều linh hồn vẫn đang không ngừng
bám víu vào hệ thống cũ và đến một mức độ giới hạn nào đó, điều này vẽ ra tiến
trình của sự thay đổi, đẩy lùi lại ngày kết thúc dự kiến của nền kinh tế hiện
nay. Các cổng chuyển đổi sẽ đóng vai trò như các chất xúc tác. Theo sự hiểu biết
của chúng tôi thì tiền tệ của Mỹ và Châu Âu sẽ trượt giá đáng kể vào khoảng thời
gian từ 2012 đến 2015, kết quả dẫn đến lạm phát nghiêm trọng hay đại suy thoái,
dựa trên cách mà các ngân hàng trung tâm đối phó với những cuộc khủng hoảng sâu
sắc. Cùng lúc đó, giá trị của các hàng hóa thực (bao gồm vàng, bạc và các mặt
hàng nông nghiệp) sẽ tăng lên một cách đáng kể.
Bất
động sản sẽ siêu lạm phát trong nhiều năm do tình trạng đầu cơ. Năm 2006 bong bóng
bất động sản nổ tung và nó bắt đầu trượt dốc kể từ thời điểm đó. Chúng tôi dự
đoán nó sẽ tiếp tục rớt giá và sau đó tạm ổn được một lúc rồi dần dần tăng lên,
bởi vì đất đai và cao ốc là những tài sản thực. Tuy nhiên, có vẻ như vào lúc nó
được đánh giá cao về mặt giá trị thì nó chỉ sẵn có cho những ai có đủ vàng, bạc
hay các kim loại quý khác để trao đổi như các tài sản thế chấp.
Chỉ
một vài cá nhân giàu có mới có thể trả tiền cho bất động sản (sử dụng bằng đồng
tiền lạm phát), nhưng hầu hết số đông sẽ cần dựa vào các khoản vay ngân hàng,
thứ mà đơn giản là không sẵn có đối với họ.
Điều
khuyến khích là các bạn nên dự trù trước cho sự sụp đổ bằng cách ưu tiên các
khoản đầu tư của mình như sau: (1) mua đất và trồng các loại thực phẩm cho
riêng mình khi bạn vẫn còn có khả năng; (2) mua vàng, bạc hay các kim loại quý
khác (hãy giữ chúng ở những nơi an toàn); (3) giữ tiền mặt thay vì gửi vào các
ngân hàng; (4) giữ các tài sản ngắn hạn, như các tài khoản giao dịch và các loại
thẻ tín dụng/ thẻ ghi nợ; và cuối cùng, (5) đầu tư vào các công ty tiên phong
trong khả năng điều hành xuất sắc và đóng góp vào sự khỏe mạnh của nhân loại
(như là các nguồn năng lượng sạch thay thế hay các công ty làm sạch môi trường).
Hãy
nhớ là, đây là sắp xếp theo thứ tự ưu tiên. Nếu bạn có đủ tiền cho những thứ
này, thì hãy đảm bảo là lựa chọn (1) và (2) nên được ưu tiên đặt lên trước.
Các giải pháp được đưa ra bởi giới cầm quyền tinh hoa
Hầu
hết các ngân hàng và các cá nhân cực kỳ giàu có không hề ngốc chút nào. Họ biết
rằng không thể giữ cho mô hình kim tự tháp của mình duy trì mãi mãi. Không sớm
thì muộn họ cũng sẽ cạn kiệt nguồn lực để mua và bán, hay các khoản nợ trở
thành một gánh nặng quá lớn khiến khách hàng của họ (những người vay tiền) sẽ
không có đủ khả năng chi trả cho các khoản vay. Do đó, họ đã mơ đến những cách
thức mới để củng cố ảo tưởng về quyền lực của mình.
Một
trong những chiến thuật của họ là giới thiệu các loại tiền tệ mới mà cùng chia
sẻ bởi một số quốc gia nằm trong một khu vực địa lý nào đó. Đồng Euro là một
trong những ví dụ của chiến lược này. Ý tưởng là để có được nhiều sự kiểm soát
hơn lên các quốc gia bằng cách vào vai một ngân hàng trung tâm để chi phối đồng
tiền mới, do đó thế chỗ cho các ngân hàng đơn lẻ thuộc các quốc gia thành viên.
Một
chiến lược tương tự đã được lập kế hoạch cho vùng Bắc Mỹ, với một đồng tiền mới
được đặt tên là “Amero”. Đồng tiền này sẽ thay thế cho đồng đô la Canada,
đô la Mỹ và đồng peso của Mê-xi-cô. Một ngân hàng trung tâm Bắc Mỹ sẽ được tạo
ra để quản lý các tài sản này (và dĩ nhiên, tiền được in ra từ không khí).
Giới
cầm quyền tinh hoa có thể sẽ cố gắng thuyết phục mọi người rằng việc tạo ra một
đồng tiền chung sẽ đoàn kết họ lại và khiến cho việc du lịch được dễ dàng.
Trong khi điều này đúng ở một mức độ nào đó, nhưng nó không phải là động cơ
chính để có một đồng tiền chung trong khu vực. Lý do thực sự là để phá vỡ các
rào chắn mậu dịch và khiến cho việc lũng đoạn thị trường dễ dàng hơn trên nhiều
mặt hàng. Một hiệp định thương mại mới được gọi là Hiệp Hội Bắc Mỹ (North
American Union - NAU) đang tiến triển khá tốt vượt qua các giới hạn của NAFTA,
sẽ được soạn thảo cùng với Amero. Hiện Khu Vực Mậu Dịch Tự Do Bắc Mỹ (Free
Trade Area of the Americas (FTAA)) đang trong thời kỳ hình thành phôi thai của
nó.
Một
trong những lợi ích đối với giới tinh hoa là một cấu trúc như vậy sẽ phá vỡ các
rào chắn giữa các quốc gia dẫn đến việc chuẩn hóa mức lương (khiến chúng thấp
hơn một cách đáng kể ở Canada và Mỹ, trong khi nâng lên một chút ở
Mê-xi-cô). Kết quả cuối cùng là tạo ra một nguồn lao động rẻ và mang lại nhiều
lợi nhuận hơn dành cho các tập đoàn quốc tế cũng như các ngân hàng thuộc khối sử
dụng đồng tiền chung.
Các giải pháp khai sáng đối với sự sụp đổ của nền kinh tế
Trong
một thế giới hoàn hảo, giải pháp đặt ra là loại bỏ tất cả các công việc mà
không tạo ta một sản phẩm hay dịch vụ nào mang giá trị thực (chẳng hạn hầu hết
các hoạt động diễn ra tại Phố Wall hiện nay), và thay thế chúng bằng những công
ty hay tổ chức làm cho thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn (chẳng hạn như
làm các nhóm công việc dọn vệ sinh môi trường hay phân phát thức ăn cho người
nghèo). Ý tưởng ở đây là khiến tất cả mọi người đều đóng góp công sức của mình
vào sự phồn vinh của cộng đồng. Tuy nhiên, điều này không thể xảy ra như một
phép màu được, đặc biệt là khi nhiều người vẫn còn bám víu vào quyền lực, danh
vọng và ảo tưởng về sự an toàn.
Giải
pháp cũng không phải theo kiểu chủ nghĩa xã hội không tưởng nơi mà mọi người có
cùng tài sản và cơ hội như nhau. Thực ra, những người “không có” cần được cung
cấp các phương tiện để chấm dứt sự nghèo đói và đau khổ của họ, chứ không đơn
giản là cung cấp cho họ tiền bạc hay công việc.
Phải
có một sự thay đổi nền tảng trong nhận thức giữa tất cả các nhóm linh hồn trên
Trái Đất. Chừng nào mà các linh hồn còn đồng hóa mình với bản ngã (phức hợp gồm
thể xác/thể tình cảm/thể trí), thì sẽ vẫn còn có những quan niệm về sự thiếu thốn
và các hành vi tích trữ cũng như tham lam đi cùng với quan niệm đó.
Một
khi nhận thức thay đổi, thì cũng sẽ có sự thay đổi trong các ưu tiên của xã hội.
Thay vì tiêu tốn hàng tỉ đô la cho các hệ thống phòng thủ quân sự và các gói cứu
trợ tài chính cho các ngân hàng, thì mục tiêu chính sẽ dành cho giáo dục và
phát huy các tiềm năng của con người. Điều đó bao gồm cả việc chăm sóc hành
tinh Trái Đất và phục hồi lại sức khỏe cho cô ấy.
Chúng
tôi đang nói về một nền giáo dục đích thực, không phải là việc học thuộc lòng
các sự kiện mà nhóm lãnh đạo muốn các bạn phải biết, ngoại trừ những sự kiện
không thuận lợi nằm trong các chương trình nghị sự của họ. Nền giáo dục thực sự
sẽ cố gắng trả lời các câu hỏi như: “Làm một con người có ý nghĩa là gì?” và
“Thế nào là giác ngộ?” và “Làm cách nào để chúng ta tạo ra một xã hội mà tất cả
các linh hồn đều có giá trị, đều được tôn trọng?”
Chúng
tôi những người sống trong Thiên Đàng đã làm việc với không ít hành tinh giống
như các bạn, và trong khi mỗI thành viên trong số họ đều khác biệt và độc đáo,
thì cũng có một vài hiện tượng chung đáng đề cập.
Trước
hết, chúng tôi dành cho các bạn một lời khen ngợi nhỏ. Như một vị Thầy của các
bạn đã từng nói: “Chưa bao giờ trong lịch sử dải Thiên Hà này lại có một hành
tinh đã rơi xuống quá sâu lại có thể được nâng tần số lên một cách nhanh chóng
đến như vậy”.
Hành
tinh của các bạn là một trong những hành tinh thú vị, đầy thử thách, là một
trong những thế giới mà chúng tôi đã cùng làm việc. Nói như vậy để nói rằng, những
thế giới đặt giáo dục làm ưu tiên hàng đầu là những thế giới thức tỉnh nhanh
chóng và dễ dàng nhất.
Mặc
dù những linh hồn non trẻ có khao khát học hỏi về sự đau khổ theo mọi hình thức,
thì những linh hồn trưởng thành hơn đã học được tất cả những gì họ cần về sự
đau khổ và nghèo đói và đã sẵn sàng tiến lên.
Thật
khó cho một hành tinh để có thể chứa cùng lúc cả hai nhóm linh hồn già và trẻ
và điều đó đã mang lại những thách thức khá độc đáo.
Nếu
không chuyển những linh hồn non trẻ đến một hành tinh thích hợp với mức tiến
hóa của họ, thì sẽ không thể đưa nhân loại tiến đến một cấp độ tiến hóa cao
hơn. Mẹ Trái Đất, trong sự kiên nhẫn gần như vô hạn của cô ấy, đã đạt đến ngưỡng
mà sự tồn tại của cô ấy đang bị đe dọa, và chính vì lý do đó mà cô ấy đã làm việc
cùng với Thượng Đế (Godhead) để mang lại một giải pháp phục vụ tốt nhất cho mọi
linh hồn.
Sẽ
có một thời điểm trên Trái Đất khi mà những linh hồn giác ngộ ở cùng với cô ấy
sẽ không còn yêu cầu có bất cứ một hình thức kinh tế nào nữa. Tuy nhiên, vẫn cần
có một khoảng thời gian chuyển tiếp, nên những phần kế tiếp sẽ được hiến tặng
cho việc khám phá các mô hình kinh tế mới. Một vài trong số này sẽ được ứng dụng
trước khi hệ thống thế giới cũ hiện nay hoàn toàn sụp đổ.
Có
một vài cái gọi là “giải pháp” đã được đề ra bởi những linh hồn chỉ mang lại
cho các bạn những vấn đề phải đối mặt. Mặc dù những “giải pháp” này là không
phù hợp và được tạo ra bởi những kẻ chủ mưu sẽ sớm rời khỏi Trái Đất, chúng tôi
vẫn nêu ra ở đây để cung cấp cho bạn một cái nhìn về sự tương phản.
Hãy
để chúng tôi bắt đầu bằng một vài ý tưởng phổ biến về việc “sửa chữa” nền kinh
tế hiện có hay tạo ra một nền kinh tế mới. Đây không phải là một danh sách dài
ngoằng và chúng tôi khuyến khích các bạn hãy tự mình đề ra những ý tưởng mới.
Các kim loại quý và sự trở lại giá trị của chuẩn vàng
Đây
là giải pháp khắc phục tạm thời và nếu không được thực hiện đúng cách, nó lại
góp phần duy trì nền kinh tế thế giới cũ thay vì giúp cho nhân loại tạo ra quá
trình dịch chuyển đi đến giác ngộ. Tuy nhiên, nó có thể làm giảm bớt phần nào
khó khăn và giúp phân phối lại quyền lực kinh tế cho người dân từ tay các tập
đoàn ngân hàng.
Kim
loại quý (vàng, bạc, bạch kim, vv...) thực sự có giá trị khi được dùng làm các
thành phần trong công nghiệp, nghệ thuật và làm đồ trang sức. Bằng cách ràng buộc
tiền giấy bằng kim loại quý, điều này mang lại cho nó một giá trị cơ sở hay một
mốc chuẩn. Một hệ thống như vậy ổn định hơn so với tiền được tạo ra từ sắc lệnh
tiền tệ.
Các
chính phủ sẽ được yêu cầu giữ tài sản hữu hình (các kim loại quý) trong kho bạc
để sao lưu giá trị của tiền in. Họ sẽ ban hành các giấy chứng nhận vàng và bạc,
đại diện cho vàng và bạc và có thể được trao đổi bằng kim loại thực khi có yêu
cầu. Nói cách khác, mọi người đều nhất trí rằng vàng và bạc có giá trị thực sự,
và mệnh giá trên các giấy chứng nhận chỉ đơn giản là đại diện cho số vàng và bạc
tương ứng, điều này khiến cho việc giao dịch diễn ra dễ dàng hơn (vàng và bạc rất
nặng và cũng khó để mang theo).
Bãi bỏ các hệ thống ngân hàng dự trữ theo tỷ lệ và lãi kép
Những
linh hồn tin vào quyền lực của họ (và những thứ mang lại cho họ quyền lực đó) sẽ
không bao giờ sẵn sàng chấp nhận bãi bỏ hệ thống dự trữ theo tỷ lệ và lãi kép,
nhưng bằng cách đồng tâm hiệp lực cùng với việc mang trở lại giá trị của chuẩn
vàng, một bước đi như vậy sẽ nhanh chóng phục hồi được sự cân bằng.
Ý
tưởng là như sau: Các ngân hàng cho mượn tiền, với mức lãi suất đơn giản không
vượt quá 10% số tiền gốc, và phải có 100% tài sản của họ trên sổ cái vào mọi
lúc. Nói cách khác, nếu bạn gửi 1.000$, ngân hàng giữ số tiền đó (bằng vàng hay
bằng giấy chứng nhận) cho đến khi bạn thực hiện việc rút tiền. Các khoản vay phải
được thực hiện từ các khoản đầu tư chính ban đầu của ngân hàng. Nếu ngân hàng
mượn tiền từ người cho vay khác, thì cùng các nguyên tắc sẽ được áp dụng cho
giao dịch đó và người cho vay đó. Không có ngoại lệ.
Nếu
một người thành lập một ngân hàng với số tiền 100.000$, anh ta có thể chọn để tạo
ra 10 khoản vay 10.000$ bằng số tiền đó, nhờ vậy thu được khoản tiền sau khi
thanh toán là 110.000$ (với lãi suất đơn giản 10%). Anh ta có thể cho vay lại số
tiền đó, mà sau này mang giá trị 121.000$ sau khi thanh toán (10% của
110.000$).
Ngân
hàng được phép đưa ra mức lãi suất đối với người gửi tiền theo một tỷ lệ thấp
hơn lãi suất vay. Đó là cách mà các ngân hàng kiếm tiền. Nếu 10 người gửi tiền
nhận được lợi tức 5%, lợi nhuận của ngân hàng sẽ là 5% nếu lãi suất cho vay là
10%. Điều này khá đơn giản. (Hệ thống này cũng giảm thiểu được số lượng lớn kế
toán viên). Nên người mà đã thành lập ngân hàng trên giờ đã kiếm được số tiền
10.500$ (một nửa số tiền 21.000$ tạo ra từ các khoản vay được trả cho những người
gửi tiền). Đó là một khoản thu nhập nhỏ khá tốt xứng đáng với những nhọc nhằn của
anh ta khi làm công việc giấy tờ và cắt giảm một số chi phiếu.
Đất đai (Bất động sản)
Đất
đai là loại mặt hàng có giá trị nhất trên Trái Đất, bởi nếu đất nằm ở vị trí tốt,
bạn có thể trồng lương thực trên đó cũng như khai thác được nguồn nước. Đất đai
có giá trị hơn cả vàng bạc bởi vì bạn có thể ăn thức ăn được trồng từ đất, chứ
không thể ăn vàng bạc!
Nếu
bạn có đủ khả năng để mua các mảnh đất màu mỡ và có nguồn nước sạch, thì bây giờ
là lúc để làm điều đó. Chúng tôi khuyến khích các bạn mua một lô đất vừa có
không gian mở vừa có rừng. Nếu không có rừng thì hãy dành một nửa khu đất của bạn
để trồng rừng. Nửa phần đất còn lại của bạn nên bao gồm các loại cây ăn trái, một
vườn rau và, dĩ nhiên là nhà ở nơi các bạn sinh sống và làm việc.
Các
bạn sẽ muốn thiết lập nhà cửa vườn tược và nơi làm việc thật gần nhau để giảm
thiểu các thiết bị vận chuyển vận hành bằng các nhiên liệu hóa thạch. Chừng nào
các bạn còn có công nghệ vệ tinh và Internet, thì chúng tôi khuyến khích các bạn
làm công việc của mình theo hình thức trực tuyến (qua mạng) để khỏi phải di
chuyển qua lại từ nhà đến chỗ làm hàng ngày. Dần dần, điều này sẽ không cần thiết
nữa bởi vì các bạn sẽ thiết kế được các phương thức vận chuyển bằng các động cơ
đẩy điện từ (electromagnetic propulsion devices), nhưng bây giờ, các bạn đang
tìm kiếm các cách thức để "giảm thiểu ô nhiễm carbon" của mình và ít
bị phụ thuộc vào tình trạng cực kỳ biến động trong thị trường năng lượng trong
những năm sắp tới.
Nguồn
năng lượng để vận hành điền trang của các bạn (hay các cộng đồng tâm linh) nên
là nguồn thủy điện, năng lượng mặt trời hoặc năng lượng gió, do đó các bạn sẽ
muốn chọn một địa điểm với hi vọng rằng, có ít nhất dư thừa hai trong số những
nguồn năng lượng trên. Một địa điểm tại hoang mạc sẽ có mặt trời và gió. Một địa
điểm tại núi cao sẽ có nước và gió. Chúng ta sẽ còn nhiều điều để nói về việc
mua bán đất đai trong chương nói về các cộng đồng tâm linh.
Bây
giờ chúng ta hãy xem xét ý tưởng về việc hình thành các loại tiền tệ mới ở cấp
độ cơ sở nhất, có nghĩa là bên trong các cá nhân thuộc cộng đồng và các nhóm địa
phương.
Các loại tiền tệ mới
Mục
đích của tiền bạc là khiến cho việc trao đổi hàng hóa và dịch vụ được diễn ra
thuận tiện hơn. Tất cả chỉ có thế thôi, các bạn ạ. Thực sự không có gì nhiều
hơn ngoài việc đó đâu. Thay vì kéo nguyên một xe tải táo để trao đổi với một xe
tải cam (khi bạn đã chán ốm với việc ăn táo), thì tất cả những gì bạn cần là một
mẩu giấy (hay các đồng xu). Theo cách đó, bạn có thể chờ cho đến khi những trái
cam chín mọng (thông thường là 3 tháng sau mùa táo chín) và đổi lấy bằng tiền
giấy (hay tiền xu) của bạn vào thời điểm đó. Các bác nông dân đều thích điều
đó, bởi vì táo sẽ không hư thối trong khi chờ cho cam chín và các bác nông dân
trồng cam sẽ không phải hái những trái cam xuống trong khi chúng còn xanh.
Đây
dường như là một ví dụ ngớ ngẩn, nhưng nó thực sự lại chính là mục đích của tiền
bạc. Loài người các bạn đã dành cho nó một tầm quan trọng quá mức so với điều
mà nó thực sự là. Các bạn đã trói buộc giá trị bản thân mình vào nó. Các bạn sống
với một nỗi sợ hãi không ngừng về việc không có nó. Các bạn đã thuê hàng triệu
người để đếm nó, bảo hiểm cho nó, tích trữ nó, trao đổi nó, đầu tư vào nó, v.v.
Một tỷ lệ phần trăm to lớn trong nguồn năng lượng và sự quan tâm của các bạn
dành cho việc tiêu xài, tiết kiệm, đầu tư và bảo vệ tiền bạc của các bạn.
Các
loại tiền tệ mới cần dựa theo một nguyên tắc đã nêu ra ở trên - đó là khiến cho
cuộc sống dễ dàng hơn. Những loại tiền tệ như vậy chỉ nên dựa trên giá trị thực
của sản phẩm và dịch vụ mà nó mang lại. Chúng tôi nhận thấy có một số thứ không
dễ để gán giá trị cho nó, và đó là lý do tại sao các cuộc họp hội đồng mở rộng
sẽ được cần đến bởi các thị trấn, ngôi làng, các tỉnh và quốc gia nào muốn giới
thiệu các đồng tiền mới.
Ví
dụ, các bạn có thể quyết định rằng ai đó làm bánh mì có giá trị tài sản ròng thấp
hơn so với người nào đó biết xây dựng một căn nhà. Trong thời điểm bắt đầu lưu
hành đồng tiền mới, sẽ không tránh khỏi sự bất bình đẳng. Một số nghề nghiệp hiện
nay đang được định giá quá cao, như y khoa và luật pháp. Những thứ khác thì bị
định giá thấp một cách rẻ mạt, như nghề nhà giáo.
Sẽ
luôn có những cách giải thích khác nhau đối với những gì cấu thành nên giá trị
thực. Ngoài ra, một nhà cố vấn có thể giúp ích rất nhiều cho các khách hàng của
anh ấy/cô ấy, trong khi những người khác thì không. Vậy họ có nên thu và nhận
cùng một khoản tiền?
Quy
luật cung và cầu sẽ phần nào khắc phục sự mất cân bằng này (nếu nó được phép vận
hành theo cách của nó mà không có bất kỳ sự can thiệp nào). Ví dụ, nhà cố vấn
nào làm việc hiệu quả sẽ có được rất nhiều khách hàng sẵn lòng trao đổi tiền bạc
của họ cho các dịch vụ của anh ấy/cô ấy, trong khi người làm không hiệu quả sẽ
có ít công ăn việc làm hơn.
Có
một số loại tiền tệ đã được đưa vào lưu hành tại các thành phố khác nhau trên
khắp thế giới. Một số trong chúng xem tất cả mọi công việc đều có giá trị như
nhau, nên một tiếng đồng hồ tư vấn pháp luật cũng có giá trị như một tiếng dạy
học cách làm bánh mì.
Khi
các linh hồn tiến hóa, giá trị thực của hàng hóa và dịch vụ sẽ được công nhận
và được tưởng thưởng một cách công bằng. Để giúp đưa mọi người đi đến trạng
thái giác ngộ, một số dịch vụ sẽ được cung cấp miễn phí, bao gồm các vấn đề về
chăm lo sức khỏe cơ bản và giáo dục. Thay vì áp đặt thuế thu nhập cá nhân hay
tài sản, một thành phố hay một tỉnh cùng với các công dân trong đó sẽ nhất trí
với nhau là đóng góp một tỷ lệ phần trăm nhất định trong thu nhập của họ vào việc
chăm lo sức khỏe và giáo dục một cách thường xuyên. Mặc dù điều này, về bản chất,
cũng đạt được kết quả giống như thuế (và có thể được hiểu là thuế tự nguyện),
nhưng không có lãi kép giả định rằng tất cả số tiền thu được sẽ tài trợ cho
giáo dục, thay vì phần lớn của nó sẽ dành để trả tiền lãi trên số tiền gốc của
khoản vay.
Chúng
tôi khuyến khích các bạn hãy thực hiện một số nghiên cứu và đến thăm một trong
số các thành phố sử dụng tiền tệ thay thế để xem cách nó làm việc cũng như các
thách thức đi kèm.
Nói về sự ly khai
Tại
một số quốc gia, các tiểu bang hay các tỉnh theo hiến pháp có quyền được ly
khai khỏi chính quyền trung ương. Thách thức lớn nhất khi làm điều này là phải
tạo ra đủ nguồn lao động và tài nguyên để có thể tự cung tự cấp. Công dân trong
nhiều nước “phát triển” lệ thuộc khá lớn vào chính phủ của họ để có được các
phúc lợi, các chương trình xã hội, thương mại liên bang, v.v. và để cho một khu
vực, một tiểu bang hay một tỉnh ly khai, thì sự lệ thuộc này cần phải chấm dứt.
Tại
các quốc gia được hợp thành từ nhiều tiểu bang hay nhiều tỉnh, và ngay cả trong
những quốc gia chỉ có một vài địa hạt hay lãnh địa, thì cũng có thể có khả năng
để phát hành các loại tiền tệ và các chương trình mậu dịch tương thích với các
khu vực đó. Ý tưởng nêu ra ở đây không phải để loại trừ một ai hay trở nên biệt
lập, mà là để tập trung cho sự phát triển, có khả năng tự sản xuất và chế biến
hàng hóa một cách cục bộ. Điều này, theo một cách, là phần mở rộng của các ý tưởng
trình bày trong chương sắp tới nói về các cộng đồng chủ định.
Nếu
các bạn muốn mô tả ba Trái Đất song song về mặt kinh tế, các bạn có thể nói rằng
những linh hồn mật độ 4 đang tách ly khỏi thế giới mật độ 3 và đang thiết lập một
xã hội mới với các loại hình tiền tệ mới và các quy tắc thương mại hỗ trợ cho hệ
thống giá trị của họ. Những linh hồn mật độ 5 sẽ có rất ít nhu cầu về kinh tế đến
mức hầu như những nhu cầu của họ đều được cung cấp từ bên trong.
Chúng
tôi đã bao gồm một vài ý tưởng bổ sung về nền kinh tế tương lai của các bạn.
Nền kinh tế giác ngộ
Chừng
nào mà các linh hồn mật độ 4 trên Trái Đất còn cần đến các nguồn tài nguyên cơ
bản, thì chừng đó vẫn còn có nhu cầu về một hệ thống kinh tế. Nó có thể chỉ đơn
giản là việc mua bán và trao đổi như đã từng có trong những thời kỳ trước kia của
quá khứ, hoặc nó cũng có thể là một hệ thống phức tạp về tiền tệ và kế toán, giống
với ngày nay, nhưng dĩ nhiên là mức độ của nó nằm đâu đó tại khoảng giữa 2 điều
này.
Sự
khác nhau căn bản giữa nền kinh tế giác ngộ và nền kinh tế dựa trên sự tham
lam, thiếu thốn, khan hiếm và tư lợi, đó là mục tiêu chính và quan trọng nhất của
nền kinh tế giác ngộ là mang lại sự ấm no và sung túc cho toàn thể công dân.
Không
giống với các hệ thống xã hội chủ nghĩa nơi mà giá trị của mỗi cá nhân bị chà đạp,
và cũng không giống với hệ thống tư bản chủ nghĩa nơi mà giá trị của tập đoàn
luôn được đề cao so với các thành viên của nó, một hệ thống giác ngộ là dựa
trên những quyết định khôn ngoan và sáng suốt luôn được đưa ra bởi một hội đồng
gồm các trưởng lão được bầu chọn, thể hiện được sự hiểu biết lớn lao của mình
trong các vấn đề kinh tế; chẳng hạn, điều mà người dân cần để có được sự phồn
vinh và hạnh phúc khi sống trong thế giới bên ngoài.
Một
hệ thống kinh tế giác ngộ là bắt đầu từ bên trong, bằng cách nhận ra rằng tất cả
các linh hồn đều đang sống trong một Vũ Trụ giàu có vô hạn dựa trên tình yêu
thương và sự hợp tác. Đã có các bằng chứng khoa học chứng minh rằng có hầu như
là một nguồn năng lượng vô hạn nằm trong chân không của không gian (trong khi
thực sự có tồn tại một thứ nào đó chứ không phải chân không), vì vậy về bản chất,
một nền kinh tế giác ngộ đơn giản chỉ là sự biểu hiện bên ngoài của một sự thật
bên trong, sự thật rằng các bạn hoàn toàn tự do, không có giới hạn và cực kỳ
sung túc.
Các
nhiệm vụ đầu tiên đối với nền kinh tế mới là: (1) giáo dục mọi người về bản chất
giàu có của Vũ Trụ; và (2) phát triển các cách thức để tận dụng nguồn năng lượng
dồi dào này và khiến cho nó trở nên rõ ràng, hiệu quả trong cuộc sống hàng ngày
của những linh hồn sống trên Trái Đất.
Chúng
tôi đã quan sát thấy rằng nếu số tiền được dùng để giải cứu các ngân hàng và hỗ
trợ cho quân đội được dùng vào 2 mục đích vừa liệt kê ra ở trên thì chỉ trong
vòng một vài năm ngắn ngủi, các bạn sẽ có thể phát triển được các chương trình
tại chỗ đảm bảo cho toàn thể nhân loại sống hạnh phúc và sung túc, mà không hề
thiếu thốn bất cứ thứ gì về vật chất.
Ngay
cả với những công nghệ hiện có, các bạn cũng có đủ các phương tiện để chăm sóc
cho tất cả mọi người gấp nhiều lần so với trước đây, tuy nhiên do các bất công
trong hệ thống chính trị và kinh tế, cũng như niềm tin vào sự thiếu thốn và
khan hiếm, gần như 2/3 dân số thế giới bị suy dinh dưỡng và chết đói.
Khi
các cộng đồng ánh sáng mật độ 4 được thiết lập nhiều hơn, nhiều nhóm của chúng
tôi thuộc các thế giới cao hơn sẽ có thể hỗ trợ và chia sẻ các tiến bộ về công
nghệ và khoa học của chúng tôi với các bạn. Nhiều nhóm ngoài hành tinh rất sẵn
lòng làm điều này ngay bây giờ, nhưng tình huống trên Trái Đất đã vượt quá mức ổn
định để cho phép điều này diễn ra mà lại không làm xáo trộn sự cân bằng của tự
do ý chí.
Trong
nền kinh tế giác ngộ, mỗi người đều đóng góp theo những con đường biểu hiện
khác nhau mà hầu hết vẫn đáp ứng được những khát vọng bên trong của linh hồn.
Nói cách khác, một xã hội thành công là một xã hội đưa giáo dục làm ưu tiên
hàng đầu, và bên trong quá trình giáo dục, luôn khuyến khích mỗi linh hồn tự
khám phá ra ý nghĩa và mục đích sống cho riêng mình. Nếu mỗi linh hồn đều đóng
góp công sức của mình và được làm việc trong những công việc thực sự như ý nguyện,
thì điều tuyệt vời sẽ đến như là thành quả tất yếu. Sẽ có một sự cân bằng hoàn
hảo giữa các kỹ năng, năng lực và các nhóm nghề nghiệp. Các bạn sẽ không gặp phải
tình huống có một triệu nhà trị liệu bằng phương pháp Reiki nhưng lại không có
nhà trị liệu tâm lý nào cả, hay một triệu thợ làm tóc nhưng lại không có ai làm
thợ điện. Mỗi nhu cầu đều sẽ được lấp đầy bởi vì mỗi linh hồn đều nhìn thấy được
bức tranh tổng thể và làm cách nào để anh ta hay cô ta khớp với nó. Chúa Hiện
Diện bên trong mỗi linh hồn sẽ chỉ cho anh ta hay cô ta thấy các cách thức đầy
niềm vui và sáng tạo để thể hiện và đóng góp vào nhu cầu chung của cộng đồng.
Nói cách khác, mỗi linh hồn sẽ nhìn thấy được sự Nhất Thể giữa nó với cái toàn
thể và từ đó tìm ra cách đáp ứng thật phù hợp.
Cũng
giống như loài ong, kiến và các sinh vật khác, chúng làm việc cùng với nhau để
tạo ra các cấu trúc nguy nga tráng lệ bên trong thế giới của chúng, tương tự với
những con người giác ngộ, nhưng có một sự khác biệt quan trọng: Con người không
phải là các lao công thuộc địa. Họ là những cá nhân đầy sáng tạo đang làm việc
đồng thời để đáp ứng nhu cầu của chính mình và của cả cộng đồng.
Khi
một thành viên của một hệ thống kinh tế giác ngộ rơi vào các thời điểm khó
khăn, dù với bất cứ lí do gì, thì cộng đồng lúc đó sẽ trở thành một hệ thống hỗ
trợ để giúp cho cá nhân đó có thể đứng dậy được trên đôi chân của mình. Mỗi
thành viên đều nhận ra sự Nhất Thể luôn hiện hữu về mặt tâm linh bên trong nhóm
và dựa vào cảm giác, nếu một người không mãn nguyện, cả nhóm sẽ cảm thấy không
mãn nguyện. Vị thầy Gandhi nhìn xa trông rộng của các bạn đã từng nói: “Chừng
nào mà một đứa trẻ còn đói khát ở đâu đó trên thế giới, chúng ta vẫn chưa có được
sự tự do”.
Tóm
lại, một nền kinh tế giác ngộ là dựa trên tiền đề rằng luôn có nhiều hơn là chỉ
đủ cho tất cả mọi người, và các trọng tâm khoa học trong việc tận dụng, sản xuất,
phân phát sự thịnh vượng và phát đạt đó đã hiện diện bên trong các thế giới cao
hơn của sự rung động (etheric realms).
Chúng
tôi những người đang sống trong các thế giới cao hơn từ lâu đã học được cách
khai thác từ các thế giới này để đem lại sự sống mới và tạo ra các thế giới
trong các chiều kích thấp hơn. Trong khi chúng tôi không thể cung cấp cho các bạn
mọi chi tiết về quá trình làm thế nào để thực hiện điều này (nếu thế cuốn sách
này sẽ trở nên quá lớn và quá chuyên biệt), chúng tôi chỉ có thể chỉ cho các bạn
hướng đi đúng và giao tiếp thông qua các nhà phát minh, các khoa học gia của
các bạn theo một chừng mực nào đó mà họ sẽ lắng nghe chúng tôi.
Như
đã từng nêu ra trước đây, các tiến bộ trong công nghệ và khoa học giữa những
năm từ 2012 đến 2015 sẽ cho phép các thiết bị năng lượng điện từ (thường được gọi
là năng lượng điểm không hay các hệ thống năng lượng miễn phí) bắt đầu sản sinh
trên Trái Đất. Điều này cơ bản sẽ chứng minh được sự thật rằng luôn có nhiều
hơn là chỉ đủ cho tất cả mọi người. Những hệ thống năng lượng như vậy sẽ khiến
cho hệ thống kinh tế thế giới cũ của mật độ 3 hoàn tất quá trình sụp đổ của nó,
giúp cho chú chim phượng hoàng lửa của Trái Đất Mới có thể hồi sinh từ đống tro
tàn.
Một
vài gợi ý cho việc ứng phó đối với sự sụp đổ của nền kinh tế
Trước
khi nền kinh tế mới được phát triển vững chắc, sẽ có một khoảng thời gian chuyển
tiếp, và mọi thứ có vẻ như khá lộn xộn vào lúc đó.
Khi
nền kinh tế thế giới cũ đi đến hồi kết, thì điều tương tự cũng diễn ra với hệ
thống phân phối toàn cầu. Chúng tôi đã vẽ ra một bức tranh ảm đạm (từ viễn cảnh
mật độ 3) dựa trên sự cạn kiệt các nguồn dự trữ nhiên liệu hóa thạch, sự ô nhiễm
ngày càng tăng lên, các khoản nợ phi mã, cùng với sự suy giảm hệ thống miễn dịch
của con người. Khi giá nhiên liệu đã trở nên quá cao, máy bay, tàu biển, tàu hỏa,
xe cộ và các phương thức vận chuyển khác cũng bắt đầu bị tiêu hủy.
Bởi
vì rất nhiều hệ thống chính phủ của các bạn đã bị vỡ nợ, các bạn không thể dựa
vào họ để can thiệp và khiến mọi thứ tiếp tục hoạt động được nữa. Có lẽ các bạn
đã từng thấy cách ứng phó của chính phủ trước các thảm họa thiên nhiên. Liệu
chính phủ Mỹ đã ứng phó một cách thích đáng đối với thảm họa diễn ra tại New
Orleans? Liệu chính phủ Nhật Bản đã xử lý được thảm họa động đất và sóng thần một
cách thỏa đáng, đặc biệt là với các lò phản ứng hạt nhân?
Từ
bên trong, cách đối phó tốt nhất đối với các thực tại kinh tế trong một vài năm
tới là học cách chịu trách nhiệm cho chính mình và cho những người khác, tự
phát triển lương thực và trao đổi hàng hóa cục bộ, phát triển các nguồn năng lượng
thay thế, và tự đặt ra cho mình câu hỏi: “Làm thế nào tôi có thể đáp ứng được
các nhu cầu cơ bản của mình nếu hệ thống phân phối toàn cầu bị sụp đổ? Điều mà
tôi thực sự cần là gì?”
Hầu
hết con người ở các quốc gia phát triển đều tiêu thụ nhiều hơn những gì họ thực
sự cần. Bằng cách dựa nhiều hơn vào Nguồn Lực đến từ bên trong và ít hơn với thế
giới vật chất bên ngoài, sự cân bằng mới có thể được phục hồi. Hãy hòa nhịp với
Mẹ Trái Đất. Lắng nghe các nhịp điệu của cô ấy. Nghe những lời nói của cô ấy.
Và tìm ra cách hành động thật phù hợp.
Tuy
vậy, chúng tôi vẫn sẽ đưa ra một danh sách các địa điểm hầu như và dường như ít
phải đối phó với sự chuyển đổi của cơ cấu kinh tế.
Những
nơi cần tránh trong suốt quá trình diễn ra sự chuyển đổi kinh tế
Trước
khi chúng tôi liệt kê ra những nơi an toàn nhất, hãy để chúng tôi nhắc lại với
các bạn rằng những nơi tồi tệ nhất là những thành phố lớn nằm ở những vị trí
khô cằn hay nằm gần với mực nước biển. Số lượng lớn người dân đang sống cách xa
hàng trăm hay hàng ngàn cây số khỏi vùng nông nghiệp sẽ có một khoảng thời gian
rất khó khăn trong những năm sắp tới.
Ngoài
ra, nằm trong danh sách những nơi cần tránh là những thành phố hay khu vực mà
phụ thuộc nhiều vào các hệ thống vận chuyển bằng nhiên liệu hóa thạch, trong
khi có ít hay không có các phương tiện vận chuyển công cộng hay các công viên
cho cộng đồng.
Nếu
các bạn không biết làm cách nào để phát triển lương thực tại những vùng núi
cao, thì sẽ là một ý tưởng tốt để tránh những nơi cao hơn 2000 mét so với mực
nước biển, hay những nơi có mùa đông khắc nghiệt hay mùa hè kéo dài.
Các
bạn cũng muốn tránh xa những cộng đồng phát triển theo hướng độc canh, những
nơi mà họ đặt “tất cả các quả trứng vào trong cùng một chiếc giỏ”. Thay vào đó
hãy tìm một nơi mà có sự đa dạng hóa, cả về mặt xã hội cũng như nông nghiệp.
Hãy chọn một nơi có hệ thống vận chuyển phát triển cao, cũng như các dịch vụ
phúc lợi đối với người cao tuổi, người khuyết tật hay các nhóm thiểu số.
Những
địa điểm an toàn về mặt kinh tế trong thời kỳ chuyển đổi
§ Những
nơi có đất nông nghiệp màu mỡ và dân cư thưa thớt.
§ Các khu vực thuộc vùng Tây Bắc Hoa Kỳ/ Tây Nam
Canada.
§ Các khu vực thuộc Argentina và Uruguay.
§ Một vài nơi ở Trung Mỹ.
§ Các khu vực thuộc
Đông Âu, Armenia, Yugoslavia.
§ Phía Nam Pháp và phía Bắc Tây Ban Nha.
§ Cực Bắc Italy và Nam Thụy Sĩ.
§ Khu vực nội địa phía Đông Australia.
§ Các khu vực thuộc miền Trung Châu Phi.
Đến
đây, chúng tôi xin kết thúc phần các thực tại kinh tế.








0 nhận xét:
Post a Comment